Rõ ràng là đang thảo luận về một nhiệm vụ đã được hoàn thành, nhưng khi giáo sư Bạch nói đến đây, những người tham gia cuộc họp đều cảm thấy đè nén một cách khó hiểu.
Đặc biệt là Lục Tân, hắn vốn không quan tâm lắm đến những vấn đề như vậy, dù sao thì hắn cũng chỉ là một nhân viên nhỏ của thành phố vệ tinh số hai, thế nhưng, một người vừa mới thảo luận vấn đề này với Hàn Băng cách đây không lâu như Lục Tân càng cảm thấy đồng cảm hơn.
Tuy nhiên, lúc này giáo sư Bạch đặt ra câu hỏi này để làm gì? Lúc đó, chẳng phải hắn và Hàn Băng đã từng thảo luận, vấn đề này vốn không có cách giải quyết hay sao?
Nếu xảy ra ô nhiễm đặc biệt thì dù thế nào họ cũng không thể bỏ mặc đúng không?
Đối mặt với ô nhiễm đặc biệt, những người bình thường thực sự quá yếu đuối, và những người như Lục Tân không thể không bảo vệ họ.
Lục Tân trở nên nghiêm túc hơn, yên lặng nghe giáo sư Bạch nói.
Hắn phát hiện, biểu cảm trên khuôn mặt của những người hói đầu ngồi xung quanh đều trở nên nghiêm túc hơn.
Chắc hẳn rất nhiều người trong số họ đã biết trước nội dung cuộc họp này.
Nhưng khi nghe thấy những điều này, biểu cảm của họ vẫn vô thức trở nên nghiêm nghị.
Bầu không khí xung quanh trở nên hơi ngột ngạt, Lục Tân đột nhiên cảm thấy xung quanh mình hình như có thêm thứ gì đó.
Lục Tân vô thức quay đầu lại thì trông thấy lúc này đã có thêm ba người nữa vừa ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231040/chuong-1001.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.