Vì vậy, Lục Tân đã đẩy chiếc xe điện màu hồng của nữ cảnh sát nhỏ ra khỏi hành lang rồi vỗ nhẹ vào yên sau.
Mấy ngày gần đây, vì công việc quá bận rộn, nên Lục Tân vẫn chưa có thời gian đi lấy chiếc mô tô, do đó hắn vẫn chưa trả chiếc xe này.
“Hả?”
Trông thấy chiếc xe điện màu hồng này, Hàn Băng hơi kinh ngạc liếc nhìn Lục Tín rồi cảm thán:
“Đan Binh tiên sinh, cuối cùng ngươi vẫn sắm một chiếc xe điện…”
“Chiếc xe này là ta mượn của người khác, nếu ngươi thấy không tốt, thì chúng ta…”
Lục Tân hơi xấu hổ, hỏi Hàn Băng với vẻ thăm dò:
“Gọi taxi?”
“Không cần đâu, ta thấy rất tốt, dù sao cũng không xa lắm.”
Hàn Băng mỉm cười đồng ý, sau đó ngồi nghiêng một bên ở yên sau rồi nói:
“Xuất phát thôi!”
Một đám đồng nghiệp cùng công ty vừa mới xuống lầu, cũng như đám người Phó tổng Tiếu trốn ở trên lầu len lén nhìn xuống dưới, đều ngơ ngác nhìn chiếc xe điện màu hồng chở Lục Tân và cô gái xinh đẹp đó rời đi, trông vô cùng nổi bật giữa dòng xe cộ trên đường.
Biểu cảm trên mặt họ trở nên hơi cảm thán và phức tạp.
Một số người thì bắt đầu so sánh số phận của mình và số phận của Lục Tân, cũng có một số người thì phẫn nộ, hoặc thở dài.
Phó tổng Tiếu nói với vẻ cảm thán:
“Không ngờ một người như Tiểu Lục ca lại rất có trình độ…”
“Còn chở con gái người ta bằng xe điện màu hồng…”
“Trong thời gian qua lại với cô bé đó, hắn đã đạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231030/chuong-991.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.