Trong lòng Lục Tân lập tức nảy sinh một chút oán hận…
Điều này bất thình lình khiến Lục Tân có cảm giác giống như trước đây, khi hắn bị người ta chèn ép đủ đường ở công ty trước khi hắn nhận được súng.
Tuy nhiên, Lục Tân vốn không phải là người thích trốn tránh công việc, nếu công ty đã giao những dự án này cho mình, vậy thì mình phải xử lý sao cho thật ổn thỏa, dù sao thì trước đây mình cũng từng một mình thực hiện dự án, mình miễn cưỡng cũng được coi là một chủ nhiệm đạt tiêu chuẩn.
Thế nhưng, vì phải làm việc cả ngày lẫn đêm suốt mấy ngày liền, lúc rảnh rỗi còn phải len lén viết báo cáo công việc cho Đặc Thanh Bộ, Lục Tân cũng thấy rất mệt.
Đúng lúc trong lòng Lục Tân đang cảm thấy oán trách nhất, thì Phó tổng Tiếu đã quay trở lại công ty với tinh thân vô cùng sảng khoái.
Hắn không chỉ quay trở lại công ty, mà còn mang theo rất nhiều túi lớn túi nhỏ.
Vừa bước vào công ty, hắn đã cười hì hì và phát đủ thứ đặc sản cho các nhân viên trong công ty, và giải thích rằng mấy ngày trước hắn đã đi du lịch một chuyến.
Điều này khiến hầu hết những nhân viên biết chuyện thực ra hắn đã nhập viện đều đưa mắt nhìn nhau.
Ai nấy đều lúng túng nói một câu “Phó tổng Tiếu đi chơi vui vẻ”, sau đó nhận quà với vẻ chột dạ.
Sau khi chia toàn bộ quà trong một chiếc vali nhỏ cho các nhân viên xong, Phó tổng Tiếu sai người chuyển rất nhiều vali lớn nhỏ khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231024/chuong-985.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.