Có vẻ như cảm xúc họ lúc này còn khoa trương và mãnh liệt hơn so với khi nãy bị ô nhiễm.
Nhưng có thể xác định trong mắt họ đã không còn côn trùng nữa.
Ngay cả những con côn trùng vừa rồi chảy ra theo nước mắt cũng đã biến mất dạng.
Vì vậy hắn cũng có chút tò mò, hắn thân thiện nhìn về phía tên đội trưởng râu ria không chuyên nghiệp kia:
"Vừa rồi các ngươi cảm thấy thế nào?"
"Bọn ta....."
Đội trưởng Ngô Hưu vô thức suy nghĩ, trên mặt lại lộ ra vẻ hổ thẹn:
"Đều tại ta, vừa rồi ta... thiệt tình, ta cũng không biết vì sao, bỗng nhiên quay đầu lại liền cảm giác... cảm giác cô gái này vô cùng đáng thương, ta thật sự, thật sự muốn giúp cô ấy, cho nên ta... anh Lục, ta sai rồi, lúc về ta nhất định sẽ chủ động đi nhận phạt."
"Vừa rồi... vừa rồi làm mất lòng ngươi, xin ngươi... tha lỗi cho ta."
"........."
Lục Tân hơi bất ngờ, trong lòng có cảm xúc hơi phức tạp.
Loại ô nhiễm này thực sự rất bí ẩn.
Lúc họ đã bị ảnh hưởng rồi mà vẫn còn giữ được ký ức và nhận thức.
Họ cảm nhận được không phải vì bị một lực lượng nào đó ảnh hưởng mà đi làm một chuyện gì đó mất kiểm soát, mà là bản thân lập tức bị "kiểm soát", bị ý thức nào đó khống chế rồi làm ra một loạt hành vi mất lý trí này.
Đơn giản mà nói, không chỉ lúc họ bị ô nhiễm...
Mà ngay cả sau khi chữa khỏi đều rất khó phát hiện.
Cho tới bây giờ, họ còn không biết vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231019/chuong-980.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.