Do đó, người đàn ông tức giận đến mức muốn nổ súng để trút giận cũng lập tức ngây người, hắn ngẩng đầu nhìn Lục Tân với vẻ mặt khó hiểu.
Bàn tay hắn đang run lên, nhưng cũng may là hắn đã kìm chế và không nổ súng.
“Người có vấn đề không phải là hắn.”
Lục Tân nhìn vào đôi mắt của người cảnh sát vũ trang, hay nói đúng hơn là nhìn vào khuôn mặt méo mó vì tức giận và những con sâu đang bò lúc nhúc trong đôi mắt hắn, nhẹ nhàng giải thích một câu, rồi nói tiếp:
“Hơn nữa, cho dù hắn có vấn đề, chúng ta cũng không nên giết hắn ở chỗ này.”
Trong lúc nói câu này, trong lòng Lục Tân đã cân nhắc xong rất nhiều thứ.
Lúc đầu khi biết về Cao Nghiêm qua lời kể của Phó tổng Tiếu, Lục Tân cũng có những cảm nhận tương tự với những người này.
Ai có thể tha thứ cho một kẻ biến thái thích giày vò người khác như vậy? Nhưng bây giờ, Lục Tân đã nhận ra một số vấn đề nào đó, có thể sự thật không giống như những gì mà mình đã nghĩ.
Sau khi ngăn cản người cảnh sát vũ trang muốn giết Cao Nghiêm, Lục Tân lại nhìn về phía trước một lần nữa.
…
Cô gái đó chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, cô ta đang ngồi dưới đất với dáng vẻ yếu ớt.
Thân thể cô ta khẽ run rẩy trong cơn gió se lạnh, vệt nước mắt trên mặt còn chưa khô, trông cô ta giống như một con cừu non sợ hãi. Thế nhưng, Lục Tân không biết có phải mình bị ảo giác hay không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231014/chuong-975.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.