Trong sân cực kỳ yên lặng, chỉ có tiếng rên rỉ đau đớn của một gã bảo vệ dù bị thương nhưng lại xui xẻo không ngất đi nổi.
Đội trưởng râu quai nón Ngô Hưu cảnh giác quan sát chung quanh, bàn tay ôm chặt lấy súng, ngón tay đặt hờ lên cò, không có ý định buông ra.
Nhóm cảnh sát vũ trang bên cạnh cũng thế, cả đám trừng lớn mắt cảnh giác, trông như chuông đồng.
"Đội trưởng…”
Không biết đã chờ bao lâu, một đội viên nhỏ giọng hô một tiếng.
"Xoẹt!"
Ánh mắt của mọi người xung quanh lập tức dồn về phía hắn, Ngô Hưu thấp giọng hỏi:
“Cái gì?"
Mặt gã đội viên nọ ửng hồng:
“Ta có thể đi vệ sinh không?"
Đội trưởng Ngô Hưu lập tức bác bỏ:
“Nhịn."
"Vị nhân sĩ chuyên nghiệp kia đã nói, hiện tại chúng ta chẳng làm được gì cả, chỉ có thể cận thận đề phòng hơn thôi..."
“…”
Người đội viên khép đùi lại, nhỏ giọng nói:
“Đừng nói nữa, càng nói ta càng khẩn trương, vốn có thể nhịn cũng sắp không nhịn nổi nữa rồi... trước kia, một mình ta đấu súng với ba người của đoàn kỵ sĩ cũng chẳng hề thấy sợ, nhưng bây giờ tóc tai lại cứ dựng hết cả lên."
Không ít cảnh sát vũ trang cũng âm thầm gật đầu đồng tình.
Bầu không khí bây giờ thật quỷ dị, nếu kẻ địch thấy vậy mà chạy tới, sau đó mọi người cùng xông lên đấu một trận thì tốt hơn biết bao nhiêu.
"Ôi chao…”
Giữa đám người bỗng vang lên tiếng than vãn, sau đó có người đứng lên.
Trong lòng đội trưởng râu quai nón Ngô Hưu căng thẳng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231011/chuong-972.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.