Họ biết Lục Tân là một người có thân phận đặc biệt, có điều họ không biết rốt cuộc đặc biệt ở chỗ nào.
Lúc này, nghe Lục Tân dặn dò như vậy, thế nào mà họ cứ cảm thấy…Bí hiểm? “Điều mà các ngươi đang phải đối mặt bây giờ là một sự kiện không thể giải thích bằng lẽ thường, các ngươi chỉ có thể hết sức cẩn thận.”
Nhận ra sự hoang mang đang kìm nén trong lòng họ, Lục Tân đành phải kiên nhẫn giải thích:
“Đối mặt với những thứ này, các ngươi sẽ không biết khi nào thì mình sẽ bị hại, hơn nữa, bọn chúng thường không nhằm vào thể xác để hại chúng ta.”
“Cho nên, dù đã bị thương nhưng nhiều lúc chính chúng ta cũng rất khó phát giác.”
“Nghiêm trọng hơn, có khi chúng ta đã chết, nhưng chính chúng ta lại không biết rằng mình đã chết”
“…”
Yết hầu của người đội trưởng có bộ râu quai nón không kìm được trượt lên trượt xuống, hắn đáp lời Lục Tân:
“Lục tiên sinh, bọn ta đã nhớ kỹ.”
Mọi ý tứ đã được biểu đạt quá rõ ràng qua lời nói, không cần phải giải thích thêm.
Nếu tiếp tục giải thích, hắn chỉ sợ chưa đối mặt với nguy hiểm, thì ý chí của mình đã sụp đổ vì những lời nói của Lục Tân.
“Vậy thì tốt.”
Lục Tân mỉm cười và bổ sung một câu:
“Nhất định phải cẩn thận.”
“Bởi vì nhiều lúc, đối mặt với những thứ này, điều duy nhất chúng ta có thể làm chỉ là hết sức cẩn thận.”
“…”
Bên cạnh người đội trưởng có bộ râu quai nón, một hàng chiến sĩ vũ trang trong những bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231009/chuong-970.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.