“Ngươi vẫn còn mặt mũi gọi ta là bác?”
Cao Xương nhìn Phó tổng giám đốc Tiêu bằng ánh mắt phẫn nộ rồi quát:
“Ngươi và Cao Nghiêm chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, tình bạn giữa các ngươi cũng hơn hai mươi năm rồi nhỉ, bây giờ chỉ vì hắn làm ra chút chuyện xằng bậy cướp bạn gái của người ta mà ngươi lại tìm một người ngoài đến đánh gãy hai chân của Cao Nghiêm sao?”
Phó tổng giám đốc Tiêu sốt ruột đến nỗi mặt mũi đỏ bừng, vội hét lên:
“Thật sự không phải như vậy, bác Cao…”
“Không cần nói nữa…”
Cao Xương dứt khoát vung tay, lông mày nhíu chặt lại:
“Mau giao Cao Nghiêm ra đây, nếu không đừng trách ta không khách sáo.”
Mấy vệ sĩ ở bên cạnh lập tức tiến lên nắm lấy cánh tay của Cao Nghiêm.
Lục Tân lập tức cau mày.
“Xẹt xẹt…”
Đúng lúc này, có âm thanh dòng điện yếu ớt truyền đến từ kênh trò chuyện, sau đó là giọng nói của một người đàn ông:
“Đan Binh tiên sinh, ta là Ngô Hưu, đội trưởng đại đội số ba của Văn phòng An ninh thuộc thành phố vệ tinh số hai. Ta tạm thời nhận được mệnh lệnh từ bên trên để phối hợp với hành động của ngươi. Bây giờ, bọn ta vừa đến gần căn biệt thự, tay súng bắn tỉa sẽ vào vị trí sau một phút nữa. Xin hỏi, ngươi có cần bọn ta lập tức xông đến đó để hỗ trợ ngươi thực hiện nhiệm vụ không?”
“Người của Văn phòng An ninh?”
Lục Tân ít nhiều cảm thấy hơi bất ngờ.
Phạm vi công việc thường ngày của các đội cảnh sát vũ trang của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231007/chuong-968.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.