Lục Tân hơi ngạc nhiên khi nghe câu này:
“Bây giờ trong thành phố vẫn còn có người sao?”
Hàn Băng trả lời với vẻ bất lực:
“Mặc dù toàn bộ Đặc Thanh Bộ đều bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, nhưng vẫn có thể cắt ra một số người.”
“Ta chỉ hy vọng sự việc lần này sẽ không quá ầm ĩ…”
Nói đến đây, Hàn Băng đột nhiên cảm thấy hơi buồn phiền, cô thấp giọng phàn nàn:
“Haizzz, ta đã phải tăng ca rất lâu rồi…”
“Ta rất muốn nhanh chóng giải quyết cho xong để in nghỉ phép, đi ăn kem và xem một bộ phim cũ…”
“…”
Câu nói này khiến Lục Tân đang định tiếp lời cũng ngẩn người.
Đây thực sự là lần đầu tiên hắn nghe thấy lời càu nhàu từ miệng Hàn Băng…
Thái độ làm việc của cô gái này cũng có vấn đề!
Nhưng cân nhắc đến chuyện người ta thậm chí đã bắt đầu bị rụng tóc, nên dù có phàn nàn một chút cũng là hợp lý…
Đặc biệt là sâu trong nội tâm, Lục Tân cảm thấy một Hàn Băng như vậy càng chân thực hơn.
---
Trong lòng đã thầm quyết định, Lục Tân nhìn ra ngoài cửa sổ xe và chuẩn bị sẵn sàng.
Phó tổng giám đốc Tiêu ở phía trước thành thật lái xe, nghe Lục Tân nói chuyện ở băng ghế sau, hắn thậm chí không dám thở mạnh.
Hắn chỉ nghe Lục Tân nói gì đó, dù đã thử đối chiếu trước sau nhưng hắn vẫn rất khó đoán ra được điều gì, nhưng hắn vẫn cảm thấy Lục Tân rất lợi hại.
Qua gương chiếu hậu, hắn trông thấy Lục Tân bình tĩnh ngồi ở ghế sau, lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231005/chuong-966.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.