"Ơ?"
Khi hắn vừa xuất hiện trong văn phòng, lập tức nhóm đồng nghiệp đều kinh ngạc nhìn hắn.
Dường như mọi hoạt động trong văn phòng đều được tạm dừng, có người đang ôm văn kiện đi qua đi lại, có người thì đang gọi điện thoại, có người thì vươn người chọc ghẹo nữ đồng nghiệp bên cạnh, người thì đang cầm một chiếc bình giữ nhiệt và đứng nhấm nháp ở quầy đồ uống, người thì mượn máy tính để kê phần ăn sáng, tất cả các đồng nghiệp đều ớ một tiếng rồi khựng lại nhìn Lục Tân với sự yên lặng chuẩn văn phòng.
"Xin chào mọi người....."
Lục Tân niềm nở chào hỏi, sau đó liền đi đến văn phòng của chủ nhiệm.
Trước đây hắn xin nghỉ việc không lương, hiện giờ hắn đã trở về nên đương nhiên phải đến trả phép với chủ nhiệm trước.
Trả phép xong thì sẽ có tiền lương lại rồi.
Cửa phòng chủ nhiệm đang mở nên Lục Tân liền tiến vào luôn, sau đó vươn đầu nhìn xem chủ nhiệm đang coi cái gì trên máy tính.
Ngay sau đó hắn lập tức cười nói:
"Chào buổi sáng chủ nhiệm...."
Chủ nhiệm cũng không hề ngẩng đầu lên, còn bực mình nói:
"Sao vào mà không gõ cửa?"
Lục Tân ngơ ngác, nói:
"Cửa mở sẵn rồi mà...."
"Cửa mở là ngươi...."
Chủ nhiệm cọc cằn ngẩng đầu lên nói, bỗng nhiên lại thấy Lục Tân đang đứng ở cửa cười với mình.
"Ơ?"
Mấy sợi tóc lưa thưa trên đầu chủ nhiệm đột nhiên bùng nổ, cơ thể giật bắn lên giống như bị điện giật vậy, phản ứng đầu tiên của hắn là đưa hai tay ôm ngực sau đó lùi về sau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230991/chuong-952.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.