Con đầu tiên thì nở một nụ cười chân thành, con thứ hai lại cười rất giả tạo.
Con thứ ba đến con thứ bảy ở đằng sau đều khá rụt rè, còn trố mắt nhìn bọn họ.
"Đến đòi nợ à?"
Lúc này Lục Tân mới nhớ ra và mỉm cười thân thiện với bọn chúng.
Bảy con quái vật đồng loạt ngạc nhiên và mừng rỡ, chúng cởi mũ dạ xuống rồi vươn đến trước mặt Lục Tân.
Nhưng Lục Tân lại lắc đầu rồi cười nói:
"Trước đây chỉ cười cho có lệ với các ngươi, ta cũng khá ngại, lần này không chỉ việc của mình ta, ta có thể tìm tổng bộ để thanh toán, nên các ngươi hãy chờ ta một chút nha, khi nào về ta sẽ báo cáo lại với tổng bộ sau."
"Khi nào thù lao được duyệt ta sẽ đưa cho các ngươi, ta nhớ mỗi đứa là năm nghìn tệ đúng không?"
"Yên tâm, không thiếu đâu."
"..................."
Bảy con quái vật ngơ ngác.
Nhất là con thứ ba đến con thứ bảy, cái miệng nhỏ nhắn của chúng móp mép, thậm chí có một con còn khóc nữa.
Cuối cùng, phải để con đầu tiên quay đầu lại trừng mắt với bọn chúng, trông có vẻ nó là anh lớn của đoàn.
Nó xoay người, vẫy tay với Lục Tân, sau đó để mũ trước ngực rồi cung kinh cúi người.
"Nhìn bọn chúng chuyên nghiệp như vậy, có để giá cao thêm chút nữa cũng đáng....."
Lục Tân nhìn bọn chúng xếp thành một hàng tiến vào trong lốc xoáy mà thầm nghĩ:
"Vậy thì lúc quay về báo cáo thanh toán cho mỗi đứa một vạn chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ?"
................
"Kết quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230985/chuong-946.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.