"Không phải."
Ông lão cười cười, lấy từ ngăn kéo bên cạnh ra ba tấm bảng, có thể nhìn thấy phía trên có vài số liệu phức tạp được ghi chép lại, thậm chí còn ra hình ra dạng mà cho điểm nữa. Hắn mân mê cằm của mình, nói:
“Kỳ thật đây chỉ là một phần của bài thi mà thôi. Ta cho Tai Ách một bài, cho nhóc con kia một bài, tương tự cũng cho Thanh Cảng một bài, hiện tại, tất cả họ đều đã đưa ra đáp án."
"Thanh Cảng, đạt tiêu chuẩn."
"Nhóc con kia, trọn điểm."
"Về phần Tai Ách..."
"Đáng tiếc, kỳ thật hắn vẫn còn phần thắng, chỉ là ý chí quá yếu ớt."
"..."
Tần Nhiên trừng mắt nhìn ông lão, biết là bản thân không nên nói, nhưng vẫn không nhịn được thốt lên.
"Ngươi bắt hắn đối mặt với sức mạnh của thần mà lại nói rằng hắn có phần thắng?"
"Theo những gì ta hiểu, ngươi là đang bảo hắn đi chịu chết..."
"..."
Ông lão chậm rãi ngẩng đầu lên, nghiêm túc liếc mắt nhìn Tần Nhiên.
Tần Nhiên biết ông lão này chỉ là người thường, không có bất kỳ năng lực gì, nhưng hắn vẫn bị ánh mắt của ông lão dọa sợ.
"Biết sai làm của các ngươi là gì không?"
Ông lão cũng không bày ra biểu cảm hung ác hay là động tác uy hiếp nào, chỉ tiếp tục kiên nhẫn giải thích:
“Các ngươi đều xem những năng lực này như một dạng sức mạnh nào đó. Thật ra nó chỉ là một loại bệnh mà thôi, một chứng bệnh lạ thường của con người."
"Do suy nghĩ đó, các ngươi vô thức so sánh sức mạnh theo thói quen,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230983/chuong-944.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.