Lục Tân nhìn thấy chính bản thân hắn trong đôi mắt đó, không hiểu sao, lòng bỗng thấy hoảng loạn.
Giống như một ngưỡng giá trị, khi lòng hắn cảm thấy kinh hãi, cảm giác sợ sệt sẽ nhanh chóng lan tràn, còn cảm giác nóng nảy thì nhanh chóng tan biến. Từ đôi mắt kia, Lục Tân nhìn thấy rất nhiều thứ, dù là bản thân, hay là những vật khác đều trông vô cùng sống động, tươi tắn, nhưng cũng vô cùng hèn mọn, đáng thương, còn mong manh, dễ vỡ như ảo ảnh.
Hắn có hơi tức giận, ra sức rít gào giữa mảnh không gian hư vô kia, để mặc bản thân phát tiết cảm xúc trong lòng.
Sau đó hung tợn nhìn người ở sâu trong ký ức kia như đang nhìn kẻ thù.
Cả hai mắt đối mắt, nhưng trong mắt đổi phương lại là mặt biển tĩnh lặng, cảnh tượng này khiến sự phẫn nộ trong hắn không thể phát tiết ra ngoài.
Dần dà, cảm xúc phẫn nộ biến thành một loại bất lực và bi ai.
"Thật xót xa..."
"Người mạnh nhất, vì sao lại cần thứ yếu đuối nhất mới có được cảm giác an toàn?"
"..."
Lục Tân thở dài một hơi, lý trí nhanh chóng khôi phục.
Hắn bình tĩnh lại, trầm mặc nghĩ ngợi, rồi quyết định tạm thời thu hồi sự phẫn nộ của mình lại.
Vì vậy, hắn từ tốn nâng hai tay mình lên. Trong khu vực tối tăm mờ mịt này, hắn mò thấy mặt mình, cảm nhận được cơ bắp trên mặt đang ở trong một trạng thái mất khống chế đầy quỷ dị.
Hắn ngẫm nghĩ, sau đó nắn bóp các thớ cơ trên mặt từng chút một. Hắn kéo cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230981/chuong-942.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.