Điều này khiến chung quanh Tổng giám mục nhanh chóng bị hoa hồng đen áp đảo như một ngôi mộ bị lãng quên.
"Sao lại có thể...."
''Sao các ngươi dám? Mau tránh xa ta ra...."
"Ta ra lệnh cho các ngươi tránh ra...."
"............."
Bên dưới từng tầng bụi gai vang lên vô số tiếng la hét liều mạng của Tổng giám mục Tai Ách.
m thanh mang theo sự phẫn nộ đến mông lung, rồi sợ hãi, dần dần biến thành áp lực nặng nề.
Những xúc tu hung hăng kéo dãn về phía ngoài, nhưng cuối cùng khi cơn đau đạt đến cực điểm, chúng bất ngờ vỡ thành từng khúc, sau đó trở về trạng thái sạch sẽ ban đầu, còn Tổng giám mục trong nháy mắt đã bị choáng ngợp bởi sự tuyệt vọng cực độ.
"Ha ha ha ha........"
Cuối cùng, trong cảm nhận của Tổng giám mục chỉ còn vang vọng tiếng cười của Lục Tân.
"Bặc...."
Bên trong kén sáng, Tổng giám mục mạnh mẽ mở to hai mắt, trong đáy mắt ánh lên sự sợ hãi và khủng hoảng.
Ông ta không chút nghĩ ngợi liền nhanh chóng thu xúc tu bên ngoài kén sáng trở về.
Nhưng không may, phản ứng của ông có nhanh cấp mấy thì vẫn bị ảnh hưởng bởi cảm giác suy sụp khiến người ta sợ hãi từ mấy cái xúc tu tinh thần đang lan khắp cơ thể, vì thế lúc này, cả người ông run rẩy như bị kích điện, hắn phát ra âm thanh thảm thiết, âm thanh mà trước đây ông ta từng nghĩ sẽ không bao giờ phát ra, ông vô thức lùi về sau, thoát khỏi trạng thái của cây thánh giá hình người.
Đôi mắt màu xanh ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230979/chuong-940.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.