Lục Tân vừa nói vừa bất ngờ lao người về phía trước, duỗi một tay ra kéo một cái xúc tu đang rút lại. Vì bàn tay bắt lấy cái xúc tu này không có những hạt màu đen, cho nên dù đã bắt được nó, nhưng khi cái xúc tu vô thức rút lại, đã kéo theo cả Lục Tân.
Lục Tân mỉm cười phấn khích, sau đó, mượn sức mạnh này, lao nhanh về phía cây thánh giá.
Sự đồng cảm với những con người bất hạnh này chỉ là sự đồng cảm.
Nhưng đối với cái nơi rách nát này, đối với ngươi, cái gì nên đập nát thì vẫn phải đập nát! …
…
“Dao động tinh thần của Tổng giám mục xuất hiện dấu hiệu bất thường, ông ấy…đang nhanh chóng suy yếu!”
Bên trong chiếc xe RV, nhìn từng hàng từng hàng số liệu, linh mục Khoa học và Công nghệ khiếp sợ đến mức nhảy dựng lên, khiến cà phê đổ khắp người.
Nhưng ông ta hoàn toàn không bận tâm đến điều đó, chỉ vội vàng đưa tay ra.
Thế nhưng bàn tay đã quen với việc gõ bàn phím của ông ta lại không thể xuống tay với những thiết bị tinh vi này.
Bởi vì biến cố này thật sự quá lớn, nên ông ta không biết nên làm thế nào mới có thể giúp Tổng giám mục.
Vì vậy, ông ta chỉ có thể ngơ ngác nhìn về phía ông lão ở trong xe, Tần Nhiên cũng đang nhìn ông ta.
“Kẻ mà chúng ta đang phải đối mặt rốt cuộc là cái gì?”
Một lúc lâu sau, ông lão với vành nón bị đè thấp mới bắt đầu có động tĩnh. Ông ta khẽ thở dài rồi ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230975/chuong-936.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.