Đầu óc quay cuồng đôi chút, Lục Tân nhìn quanh bốn phía, có rất nhiều người đang đi theo mình.
Trong số họ, có người con gái trông rất lanh lợi, nhưng lại ít nói; có cô gái tóc ngắn ngang má, mặt mày dịu dàng; có người đàn ông tính tình hiền hậu, chỉ là què một chân; còn có hai cậu nhóc bụ bẫm kháu khỉnh nữa.
Mà thứ họ cầm trong tay cũng không giống nhau, có người cầm thức ăn, có người đẩy xe đạp. Còn trong tay hắn là một miếng thịt và một chai rượu đế.
"Đi thôi Nha Đại."
Người đàn ông phụ đẩy xe đạp thúc giục: "Phượng Hà và Khổ Căn đói lả rồi, Hữu Khánh cũng đói bụng."
Lục Tân không biết những người này là ai, nhưng hắn bỗng hiểu ra, đây đều là cảnh trong mơ của ông lão kia.
Hắn mượn hình dạng của ông lão kia để tiến vào đây, đồng thời dung nhập cuộc sống của ông ta.
Nếu quan sát kỹ một chút sẽ phát hiện, lúc này xung quanh có hai ông cụ, cộng thêm mình nữa là ba. Chẳng qua, người trong trấn nhỏ không phát hiện sự thật là có tận ba ông lão, trong mắt họ, mình và Búp Bê đều là ông cụ đó cả.
Vì vậy hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm, dựa theo vị trí đứng tìm ra người nào là Búp Bê, sau đó kéo tay cô ấy, lùi sang một bên.
Người một nhà nọ tựa hồ không phát hiện ra điểm gì lạ, ông lão cũng vừa cười cười nói nói, vừa chậm rãi tiến về phía cuối đường.
"Gia Trân, ngươi trở về kho thịt cho họ ăn."
"Được được được, hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230969/chuong-930.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.