Lục Tân khẽ cau mày và hỏi:
“Các ngươi đang làm cái gì?”
Tần Nhiên cười híp mắt, rồi đáp với giọng nói chân thành:
“Bọn ta đang chữa trị cho những người bị thương.”
“Hay nói cách khác là đang chữa trị cho thế giới này.”
“…”
“Ngươi gọi đây là chữa trị sao?”
Lục Tân quay đầu nhìn xung quanh với biểu cảm hơi kỳ quái.
Nhưng Tần Nhiên lại nghiêm túc gật đầu và nói:
“Đúng vậy, bọn ta đang chữa trị vết thương trong lòng họ.”
“Có lẽ ngươi cũng đã nhận ra, những người này đều được đưa đến từ thành phố ven sông. Họ đều là những người bất hạnh.”
“Ông chủ Lý chủ cửa hàng bán thịt đã vất vả cả đời, cuối cùng đã có được một cửa hàng bán thịt ở nhà họ An ở thành phố ven sông. Kết quả, vì ông ấy đã đắc tội với băng đảng ở địa phương, nên cửa hàng đã bị chúng thiêu sạch. Khi bọn ta tìm thấy ông ấy, ông ấy đã chuẩn bị treo cổ tự tử.”
“Cô bé tên là Bình Bình kia vừa tốt bụng vừa chăm chỉ.”
“Cô ấy và chồng mình quen biết nhau nhờ xem mắt, nhưng tình cảm giữa hai người họ rất tốt.”
“Cô ấy tưởng rằng chỉ cần mình đủ siêng năng thì có thể kinh doanh quán ăn nhỏ đó, khiến cho người nhà của mình có một cuộc sống đầy đủ trong tương lai. Nhưng kết quả chồng cô ấy lại mắc bệnh nặng, cô ấy đã tiêu sạch tất cả tiền dành dụm, thậm chí đã bán đi quán ăn nhỏ, nhưng cuối cùng chồng cô ấy vẫn qua đời.”
“Khi bọn ta tìm thấy cô ấy, cô ấy đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230932/chuong-893.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.