Mẹ Lục Tân giống như đang thưởng thức nghệ thuật, khi nhìn thấy tác phẩm vừa ý, bà ấy còn khẽ gật đầu.
Cha Lục Tân thì buồn chán đến mức ấn điếu xì gà của mình vào chân một bức tượng điêu khắc có tạo hình bị thiêu.
Không biết có phải là ảo giác hay không, bức tượng điêu khắc dường như khẽ run lên.
Em gái Lục Tân thì tương đối ngoan, khi đi ngang qua những mặt dây chuyền hình đầu người khô quắt, con bé đã len lén giật một cái nhét vào trong túi.
Họ cứ như vậy chậm rãi đi qua đại sảnh này rồi vào sâu bên trong.
Cuối đại sảnh có rất nhiều dãy hành lang thông nhau.
Lục Tân dựa vào trí nhớ của mình, chọn một hành lang về lý thuyết hẳn là gần với trấn nhỏ Khai Tâm nhất, rồi sải bước vào trong.
Lục Tân không tỏ ra quá cẩn thận, bởi vì ở một nơi như thế này, có cẩn thận hơn nữa cũng vô ích.
Một lý do khác chính là, mẹ, cha, em gái và thậm chí cả chú chó con không có da đều đã xuất hiện.
Dẫn theo tất cả người nhà, dắt theo chó, bên cạnh còn có Búp Bê – nhân vật lợi hại nhất Thanh Cảng, hẳn là không cần phải cẩn thận làm gì…
…
Trong lòng nghĩ vậy, Lục Tân càng bước càng thong dong.
Thậm chí bước chân của hắn vô tình đã trở nên hiên ngang giống như dân anh chị.
…
Băng qua đại sảnh, tiến vào hành lang u ám, ngọn đèn dầu treo trên vách tường hai bên bỗng sáng lên.
Nương theo ánh lửa chập chờn mờ ảo, Lục Tân nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230923/chuong-884.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.