Trước khi mọi người có thể phân biệt được nội dung của bài hát, tiếng nhạc đã thay đổi một lần nữa. Lúc thì là giọng nói cô đơn của một người phát thanh viên nào đó, lúc thì là âm thanh quảng cáo của chợ thuốc lá xung quanh, đủ loại âm thanh trộn lẫn vào nhau, vừa ầm ĩ, lại vừa khó nghe.
Lục Tân vội vàng tắt đài phát thanh.
Hắn biết đây là do bức xạ tinh thần quá mạnh, khiến hệ thống nghe nhìn trở nên hỗn loạn.
Lúc này, cho dù là mắt kính bên trái của hắn, hình ảnh cũng đang nhảy loạn, có vẻ cực kỳ không ổn định.
Vì vậy, hắn không thể không tắt hệ thống của mắt kính bên trái.
Xem ra, vấn đề liên lạc mà đám người Trần Tinh lo lắng trước đó quả thực là một vấn đề nan giải.
Chỉ cần đứng ở vùng rìa của thị trấn, Lục Tân đã có thể xác định, bức xạ tinh thần của trấn nhỏ Khai Tâm lúc này mạnh hơn gấp mấy lần so với lần đầu tiên hắn đến đây. Hiện tại, bên trong trông như thế nào gần như không ai có thể tưởng tượng được.
“Đi qua thôi!”
Khi khởi động xe một lần nữa, Lục Tân phát hiện chiếc xe đã không thể nổ máy được nữa.
Hình như hệ thống khởi động cũng đã bị ảnh hưởng.
Vì vậy, Lục Tân đành phải nói gì đó với Búp Bê, sau đó vừa lầm bầm vừa đẩy cửa xe rồi bước xuống.
“Nếu chiếc xe được khởi động bằng cần đạp thì tốt biết mấy…”
“…”
Tất nhiên, Lục Tân phải rút chìa khóa xe ra rồi cất đi, dù sao thì sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230920/chuong-881.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.