“Ta nói, các đại ca định đi đâu?”
Thằn Lằn ngồi xổm xuống rồi mỉm cười nói với những người này:
“Khu vực gần đây không được yên ổn cho lắm, các ngươi nên sớm rời đi thì hơn.”
“Rời đi, ngươi muốn bọn ta rời đi ư?”
Người đàn ông gầy gò kia hẳn là cha của những đứa trẻ này. Ông ta nhìn Thằn Lằn với vẻ mặt u ám, trong sự cảnh giác còn mang theo sự chết giễu:
“Đã biết nơi đó có kho tàng, còn lừa ai bảo là không biết? Tại sao cả nhà bọn ta lại không đi vơ vét một ít?”
“Kho tàng?”
Thằn Lằn khẽ ngơ ngác, sau đó quay đầu liếc nhìn đám người Trần Tinh.
Sau đó, hắn lắc đầu và nói với người đàn ông:
“Ông anh này, ngươi nghe ta nói một câu, nơi đó không có kho tàng gì cả, chỉ có những thứ còn đáng sợ hơn cả ma quỷ. Cả nhà ngươi đến đó chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp, ngươi nên đưa người nhà quay về càng sớm càng tốt…”
“Cho dù thật sự có kho tàng, ngươi cho rằng đám người già và trẻ nhỏ như các ngươi có thể cướp được cái gì?”
Lục Tân âm thầm gật đầu.
Lực lượng vũ trang từ các tụ điểm khác tập trung về hướng đó đã đành.
Một gia đình như vậy cũng chạy đến đó xem náo nhiệt, thật sự là kỳ quái. Điều mấu chốt là trông chúng có vẻ thật sự nghiêm túc.
“Thứ duy nhất đáng sợ hơn cả ma quỷ chỉ có nghèo đói!”
Người đàn ông lải nhải và bắt đầu lột quần áo trên một xác chết bên đường. Ông ta nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230883/chuong-844.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.