"Vụt..."
Chừng ba bốn cánh hoa mảnh khảnh hình người xuất hiện trước mặt Lục Tân.
Những tinh thần thể có hình người này há lớn miệng, không một tiếng động thống khổ kêu lên, tóm lấy vai trái, ngực phải, eo và đùi của hắn.
Khi xúc cảm lạnh lẽo như băng này chạm vào người, vô số cảm xúc quái dị ập vào đầu Lục Tân trong nháy mắt. Hắn bỗng cảm thấy vừa sợ, vừa háo hức, cảm xúc cực kỳ hỗn loạn. Cuối cùng, dựa vào một chút khống chế còn sót lại với cơ thể, nhanh chóng lui về sau, thoát khỏi đống cánh hoa đang vọt tới này.
"Anh, ngươi làm sao vậy?"
Em gái cong người, treo lủng lẳng trên một sợi dây điện, đầu cúi xuống nhìn Lục Tân, giọng nói để lộ sự ngạc nhiên.
"Ta đau răng..."
Lục Tân dùng tay che lấy má trái, khoát tay áo:
“Ngừng lại."
"Sao ngươi lại đau răng được?"
Em gái tức giận khoanh tay:
“Lúc ăn cua ngươi còn cắn nát luôn cả vỏ cơ mà, răng ngươi tốt vô cùng luôn."
"Bây giờ là lúc nói chuyện này hả?"
Lục Tân bụm mặt, rất muốn biết cảm giác đau đớn này là thật hay giả.
Nhưng càng muốn xác định, cảm giác lại càng chân thật, cơn đau này như là một hạt giống đang chậm rãi mọc rễ nẩy mầm vậy. Chỉ trong thời gian ngắn mà nó đã lan tới cổ họng, rồi hai má, thậm chí là cả trán của hắn.
"Vụt vụt vụt..."
Những đóa hoa tử vong trước mặt vẫn đang áp sát lại gần, cánh hoa màu trắng hệt như xúc tua không ngừng lay động.
Vốn định xông tới đập cho cánh hoa hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230851/chuong-812.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.