“Đừng cãi nhau nữa...”
Lục Tân đành phải đứng ở góc độ trung lập để khuyên nhủ mọi người. Hắn nói với mẹ:
“Tất nhiên, ta không đặc biệt nhằm vào bất kỳ ai, nhưng trong trận chiến khốc liệt như thế này, hình như ngươi thật sự có vẻ không tích cực cho lắm.”
“Ngươi thấy đấy, ba người bọn ta đều đã cố gắng hết sức, nhưng ngươi lại chỉ đứng một bên nói lời châm chọc...”
“Cả cha nữa, tính khí tệ như vậy, hoàn toàn không biết tự kìm chế...”
“Cả em gái nữa, sao mãi vẫn không chịu lớn, không chịu hiểu chuyện như vậy...”
“...”
Xung quanh lập tức trở nên yên lặng, bên trong cái bóng, cha đang liếc mắt nhìn về phía Lục Tân.
Em gái nghiêng đầu nhìn Lục Tân bằng ánh mắt kỳ quái.
Mẹ Lục Tân thì đang mỉm cười, ánh mắt bà ấy dịu dàng rơi trên khuôn mặt Lục Tân.
...
Trong lòng Lục Tân khẽ run lên, hắn cảm thấy hơi chột dạ.
Sao mình lại nói như vậy? Nhưng trong lúc chột dạ, Lục Tân đột nhiên nhận ra điều gì đó.
Không đúng.
Xảy ra vấn đề rồi!
Không ngờ mình lại bắt đầu bất mãn.
Nhưng họ đều là người nhà của mình, luôn đồng hành cùng mình, chăm sóc mình.
Rõ ràng đối với họ, trong lòng mình chỉ có sự biết ơn, cảm thông, bao dung, thấu hiểu và yêu thương vô hạn mà thôi?
Nhưng tại sao lúc này, mình lại bất mãn với họ?
…
“Ngươi đã phát hiện ra chưa?”
Mẹ Lục Tân nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của hắn. Bà ấy nhẹ nhàng xoay người lại, nụ cười trên mặt bà ấy lúc nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230848/chuong-809.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.