“Ha ha, Đan Binh tiên sinh, chẳng phải bọn ta đã nói bọn ta không cần ngươi bảo vệ sao?”
Nhà nghiên cứu Vương Tùng vừa nổ súng bắn trúng ngực một xác sống đang bò tới trước mặt hắn. Dường như điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng đắc ý.
Hắn mỉm cười quay đầu nhìn Lục Tân rồi nói:
“Đan Binh tiên sinh, khi đối mặt với nhiệm vụ này, hiệu suất mới là điều quan trọng nhất. Từ kết quả quan sát hiện tại có thể thấy, bọn ta vẫn có thể giữ được lý trí và suy nghĩ của mình. Các đội khác đang loại bỏ những máy ổn định trong vùng hoang dã cũng đã chứng minh rằng bọn ta vẫn có khả năng thực hiện nhiệm vụ một cách đơn độc. Vì vậy, bây giờ ta đề xuất ngươi hãy tách nhóm để tiếp tục nhiệm vụ.”
Hãy để bọn ta phụ trách loại bỏ máy ổn định thứ bốn mươi lăm, còn ngươi sẽ phụ trách loại bỏ máy ổn định thứ bốn mươi sáu.
“…”
Giọng nói của hắn đầy lý trí, cũng rất có lý, thậm chí rất nhẹ nhàng.
Nhưng Lục Tân biết những lời này của hắn đại diện cho điều gì.
Lúc này, trực tiếp đồng ý mới là sự lựa chọn tốt nhất và hiệu quả nhất, nhưng Lục Tân lại không nói nên lời.
“Đan Binh tiên sinh, giao nhiệm vụ này cho bọn ta là được rồi.”
Lúc này, đội trưởng Lý Kiến ở phía sau cũng lên tiếng:
“Ít nhất, bọn ta cũng muốn dùng thời gian cuối cùng này để làm chút gì đó.”
Khi hắn nói câu này, những chiến sĩ bên cạnh hắn đều đã kéo ba lô của họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230839/chuong-800.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.