Hắn mỉm cười và nói tiếp:
“Vấn đề duy nhất chính là, chờ đợi như thế này thực sự rất nhàm chán.”
“Ta vẫn đang suy nghĩ phải làm thế nào để giết thời gian.”
“Bây giờ ta rất hài lòng. Việc hợp tác với ngươi khiến cho khoảng thời gian cuối cùng của ta trở nên có ý nghĩa.”
“…”
Nghe những lời này, Lục Tân nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Nhưng nhà nghiên cứu Vương Tùng đã mỉm cười quay sang chỗ khác và nói lớn:
“Đội trưởng Lý Kiến, bây giờ ta sẽ lập tức biên soạn một thuật toán, sau đó ngươi hãy liên hệ với đơn vị thu thập thông tin, không cần phải nói chuyện với họ về vấn đề sống hay chết, tránh cho cảm xúc của họ trở nên rối loạn, chỉ cần thông báo cho họ biết nhiệm vụ mục tiêu của chúng ta là được.”
“Rõ.”
Đội trưởng Lý Kiến đồng ý thật to rồi cầm lấy máy bộ đàm.
“Nhiệm vụ thu thập thông tin đã thay đổi. Bây giờ ta sẽ công bố nhiệm vụ mới nhất, phá hủy trường vực ô nhiễm!”
Đầu bên kia máy bộ đàm phát ra tiếng rè rè.
Một lúc sau, một giọng nói khàn khàn vang lên:
“Rõ.”
“Bọn ta vẫn đang chờ chỉ thị nhiệm vụ.”
…
"Ba trăm mét phía trước, hướng chín giờ, hướng mười một giờ...."
Chiếc xe chở mấy người chiến sĩ đang băng băng về phía trước trong đêm mưa.
Ở buồng lái, Lục Tân phụ trách lái xe, hoặc nói là em gái hắn lái.
Rõ ràng nghiên cứu viên Vương Tùng có nhận thức thấp hơn so với mấy người chiến sĩ kia nên hắn đã ngồi ở ghế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230833/chuong-794.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.