“Đi thôi!”
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, họ lập tức lên xe tải.
Lục Tân là người phụ trách lái xe.
Những chiến sĩ này cũng hiểu rõ trạng thái hiện tại của mình. Mặc dù họ tự cảm thấy mọi thứ đều bình thường, nhưng trong tình huống đã bị ô nhiễm, họ rất có thể sẽ bất ngờ xảy ra dị biến, dẫn đến làm ra một số việc mất kiểm soát.
Vì vậy, họ không những không thể làm chủ tay lái, mà thậm chí còn không dám ngồi ở vị trí phó lái, dù rõ ràng chỗ đó không có ai ngồi.
Họ sợ trong tình huống mất đi lý trí sẽ vô tình làm Lục Tân bị thương, cho nên họ không hẹn mà cùng ngồi ở thùng xe phía sau.
Họ thà bị mưa ướt cũng không muốn xảy ra thêm bất kỳ biến số gì.
...
Đèn xe xé toạc màn đêm đen kịt, Lục Tân và năm chiến sĩ cùng ngồi xe đi về phía xa.
Lúc này, trong vùng hoang vu này có ít nhất hai nhóm người có thể tìm. Một nhóm là đơn vị thu thập thông tin, nhóm còn lại chính là đám người Vương Tùng dù đã chết nhưng vẫn không biết mình đã chết mà vẫn ở nguyên tại chỗ chờ Lục Tân.
Bây giờ, Lục Tân sẽ đi tìm nhà nghiên cứu Vương Tùng và dựa vào sự hỗ trợ của hắn để xác định một vài vấn đề.
Trước đó, nhà nghiên cứu Vương Tùng đã nói với Lục Tân vị trí hiện tại của họ không xa điểm quan trắc, chỉ khoảng ba mươi km.
Dù trời mưa nhỏ, đường xá trong vùng hoang dã rất khó đi, nhưng Lục Tân đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230831/chuong-792.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.