Không biết bắt đầu mưa trở lại từ khi nào, hạt mưa nhỏ rơi tí tách vào đám cỏ dại xung quanh như những tiếng cười khe khẽ.
Lục Tân bước ra khỏi lều và nhìn lên bầu trời u ám.
Lúc này, em gái Lục Tân đang vây quanh một vài người lính may mắn sống sót, tò mò chờ đợi, dường như con bé đang quan sát họ. Thỉnh thoảng, con bé vươn bàn tay nhỏ ra, như muốn chạm vào họ, nhưng sau khi bị Lục Tân trừng mắt, nó đã không dám vươn tay ra nữa, mà chỉ không ngừng đi vòng vòng xung quanh họ.
Cha Lục Tân chỉ im lặng ở trong bóng tối, lặng lẽ quan sát xung quanh.
Mẹ Lục Tân mặc một bộ quần áo đẹp đẽ. Đó là màu sắc tươi sáng duy nhất dưới ánh đèn nhàn nhạt giữa khung cảnh hoang vu u ám này.
“Có cách nào phá hủy trường ô nhiễm này không?”
Trong lòng Lục Tân nảy sinh một chút hy vọng. Hắn nhẹ nhàng nhìn mẹ.
Nhưng nghe Lục Tân hỏi vậy, khóe miệng của mẹ khẽ nhếch lên.
“Trường lực ô nhiễm này không phải được hình thành bởi logic mà ta có thể lý giải được. Vì vậy, ta không thể giúp ngươi.”
Mẹ Lục Tân nhẹ nhàng giải thích, sau đó khẽ lắc đầu.
Lục Tân hít một hơi thật sâu rồi hỏi:
“Có thể tìm ra nguồn ô nhiễm không?”
Mẹ Lục Tân mỉm cười trả lời:
“Logic ở nơi này rất lộn xộn. Vì vậy, có thể nói nơi này đâu đâu cũng là nguồn ô nhiễm.”
Lục Tân hơi ngơ ngác, sau đó bất lực lắc đầu.
Đâu đâu cũng là nguồn ô nhiễm, đồng nghĩa với không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230827/chuong-788.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.