“Liên tưởng từ điều này, ta nghĩ khi chúng ta nói ra sự thật rằng một người đã chết, người đó cũng sẽ có những cảm xúc tương tự, thậm chí cảm xúc càng mãnh liệt và điên cuồng hơn.”
“Suy cho cùng…Trên đời này còn có điều gì tàn nhẫn hơn việc nói cho một người biết họ đã chết?”
“…”
Lục Tân chỉ im lặng nghe hắn nói liên miên mà không ngắt lời hắn.
Cho đến khi hắn nói xong, Lục Tân mới nhẹ nhàng nói:
“Ta biết rồi, nhà nghiên cứu Vương Tùng. Bây giờ ta cần sự hợp tác của ngươi.”
Nhà nghiên cứu Vương Tùng vội nói:
“Đan Binh tiên sinh cứ nói.”
Lục Tân gật đầu, cố gắng nói với giọng điệu bình tĩnh nhất có thể:
“Trước hết, hãy báo cáo cho ta vị trí hiện tại của ngươi.”
“Thứ hai, ngươi nhất định phải đứng im tại chỗ, đừng.... Đừng chạy lung tung, chờ tín hiệu của ta.”
“…”
“Ồ, chuyện này, ngươi hãy yên tâm, ta sẽ làm theo lời ngươi, bình thường bọn ta vẫn hay được huấn luyện như vậy.”
Đối phương như bừng tỉnh, mỉm cười đồng ý rồi nói tiếp:
“Nhưng ngươi nhất định phải cẩn thận đấy!”
Lục Tân yên lặng lắng nghe, sau đó khẽ cúi đầu nói:
“Cảm ơn!”
Sau một hồi trầm ngâm, Lục Tân đứng dậy rồi đi về phía căn lều gần điểm quan trắc.
…
Lục Tân không nói cho đám người Vương Tùng biết phản ứng của họ ngay trên bộ đàm, vì chính Lục Tân cũng không biết sau khi những người đã chết này nhận ra rằng họ đã chết, thay đổi như nào.
Nếu vì Lục Tân nói ra sự thật rằng họ đã chết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230818/chuong-779.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.