Lục Tân hiểu rõ, hắn nói:
"Ta sẽ đến đó."
Trần Tinh thở phào nhẹ nhõm, hình như cô rất cảm động, ngập ngừng một chút rồi nói:
“Ngươi đã vất vả rồi.”
"Bây giờ ngươi có thể đến Đặc Thanh Bộ để họp với ta trước."
Lục Tân đồng ý, sau đó lên lầu lấy túi xách. Đúng lúc này, hắn nhìn thấy Búp Bê cũng đang đi xuống cầu thang. Cô ấy lại mặc một chiếc váy đen kiểu gothic, chân mang một đôi bốt ren đen kiểu La Mã mới tinh, trên mặt thì đeo một chiếc mặt nạ hồ ly đang cười. Một tay cô ấy cầm ô, còn tay kia thì xách chiếc cặp đen của hắn.
HÌnh như cô ấy sắp đi ra ngoài.
"Cái này…"
Lục Tân nhanh chóng hiểu ra ý đồ của Búp Bê, đành phải giải thích với cô ấy:
"Ta lần này ra ngoài là để làm việc, không thể đưa ngươi theo được. Ngươi vẫn chưa thể ra ngoài thành phố, việc đó rất nguy hiểm cho ngươi. Vì vậy, ngươi vẫn ở đây đợi ta nhé, khi nào ta xong việc, ta sẽ lại tới đây gặp ngươi, được không? "
Búp Bê cúi đầu, tiếp tục đi về phía trước. Lục Tân nắm lấy cổ tay Búp Bê, cô ấy liền dừng lại. Hắn quan sát cô một lúc, sau đó kéo cổ tay cô lên, cầm lấy túi xách màu đen của mình, Lục Tân mỉm cười:
"Trở về đi!"
Hắn vẫy tay với Búp Bê, sau đó bước ra cửa với chiếc túi trên lưng. Còn Búp Bê thì cầm ô, lặng lẽ đứng trong phòng khách nhìn Lục Tân cho đến khi bóng lưng của hắn biến mất.
Cô đeo mặt nạ vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230809/chuong-770.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.