"Đương nhiên là được……”
Mẹ nhẹ nhàng nói:
“Cũng không phải chỉ vì gia đình nha…”
“Ta rất hiểu ngươi. Với tính tình của ngươi, sao có thể chịu được cảm giác bị người ta đạp dưới chân được?"
"..."
Lục Tân nghe vậy liền trầm mặc một hồi rồi hắn ngẩng đầu lên, nở nụ cười dịu dàng rồi khẽ thì thào:
"Thực ra ta cũng không biết tác dụng của cái bậc thang này.”
Mẹ hắn trở nên im lặng, còn cha nhếch mép cười lạnh. Em gái cũng bị ảnh hưởng, ôm con gà la hét vào lòng rồi nhìn bên trái một chút, rồi nhìn bên phải một chút. Nó nghiêng người về phía Lục Tân rồi cảm thấy có gì sai sai nên lại nghiêng về phía của mẹ.
Nhãn Kính Cẩu đang núp dưới bàn cũng lặng lẽ vươn đầu ra, liếc mắt nhìn, run run một chút rồi và rụt đầu lại.
Không khí trong phòng trở nên trầm mặc, giống như đông cứng lại.
"Nhưng vì mọi người đều nghĩ rằng ta nên đi..."
Lục Tân cười, tiếp tục nói:
"Vậy ta đi một chút cũng không sao.”
Hắn nói xong, liếc nhìn mẹ mình một chút rồi tiếp tục:
"Thực ra mẹ nói rất đúng, ta thực sự không thích bị người khác khi dễ.”
Mẹ quan sát sắc mặt của Lục Tân, trên mặt chợt nở nụ cười:
"Đúng vậy, ta biết ngươi là một đứa bé lương thiện không thích bắt nạt người khác, nhưng người khác cũng không thể bắt nạt ngươi..."
"Ha ha ha ha..."
Cha phát ra nụ cười lạnh, phảng phất một chút mỉa mai. Điều này không giống như mọi khi, ông ta thường rất giỏi dùng nụ cười để che đậy sự trào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230796/chuong-757.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.