Mặc dù hơi thắc mắc Cao Đình như thế này có được coi là lái xe trong tình trạng say rượu hay không, nhưng nhìn ánh mắt của cô ta, Lục Tân vẫn quyết định lên xe.
Giữa tiếng la hét của đám tài xế, Cao Đình vặn tay ga và rời khỏi khách sạn.
“Ngươi hẳn là lo lắng bọn ta sẽ bị liên lụy, nên mới cố ý đến thăm bọn ta, đúng không?”
Trên đường, Cao Đình nhìn về phía trước, giọng nói của cô ta theo gió truyền đến.
Lục Tân không biết nên trả lời thế nào, đành phải “ừm” một tiếng.
Cao Đình cũng không nói gì thêm, chỉ vững vàng nắm lấy tay lái. Sau khi đi được một quãng khá xa, cô ta mới nói khẽ:
“Cảm ơn ngươi.”
Lục Tân hơi ngạc nhiên:
“Ngươi khách sáo như vậy làm gì, chẳng phải đây đều là điều nên làm sao?”
Cao Đình bật cười và nói:
“Rất nhiều người đều cảm thấy, ở vùng hoang dã, việc sống sót mới là điều duy nhất nên làm.”
Lục Tân nghe ra một số cảm xúc khác từ những lời của Cao Đình. Hắn im lặng giây lát rồi mỉm cười nói:
“Khi ở vùng hoang dã, nếu có thể giúp người khác thì nên giúp một tay, lần đầu gặp nhau chính ngươi đã nói câu này.”
Đây là lần thứ ba họ nói câu này.
Một lúc sau, Cao Đình mới mỉm cười hỏi:
“Ngươi giúp bọn ta thật sự chỉ vì câu nói này thôi sao?”
Lục Tân muốn nói, thực ra lúc đầu là vì một nửa xe hàng đó, nhưng hắn cảm thấy nói như vậy hình như không hay lắm.
Sau một hồi im lặng, Cao Đình đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230789/chuong-750.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.