Mặc dù trên đường đi đã xảy ra rất nhiều chuyện, thậm chí họ còn tổn thất hơn hai mươi người, nhưng dường như không có chuyện gì có thể thay đổi kế hoạch của họ. Những việc như gửi hàng, bán hàng, rồi lại mua hàng, và lợi nhuận kiếm được sau đó mới là điều quan trọng nhất đối với họ.
“A, Tiểu Lục ca…”
Vừa vào đến khách sạn, Lục Tân, người đang dỡ hai chiếc mô tô, đã chạm mặt Tôn Cẩu Tử.
Cuộc gặp tình cờ này khiến Tôn Cẩu Tử vô cùng kinh ngạc. Hắn hét lên một câu rồi lập tức đè thấp giọng.
Vẻ mặt Tôn Cẩu Tử vừa vui mừng lại vừa lo lắng:
“Sao ngươi lại trở lại đây? Chẳng phải ngươi đã…”
Tôn Cẩu Tử không nói tiếp mà nhanh chóng ra hiệu bằng hai ngón tay, làm động tác “chạy trốn”.
“Ta không có chạy trốn…”
Lục Tân thầm hỏi rốt cuộc là ai đã đồn đại như vậy. Mình là một công dân tuân thủ pháp luật, sao có thể chạy trốn được? Lục Tân mỉm cười:
“Trước đó, bọn ta ra khỏi thành phố, chỉ để đi thăm một người họ hàng, bây giờ sự việc đã được giải quyết xong.”
“Đi thăm họ hàng, sau đó sự việc đã được giải quyết xong?”
Tôn Cẩu Tử hơi ngơ ngác, lập tức liên tưởng đến đủ thứ với biểu cảm như bừng tỉnh.
“Từ lâu ta đã biết thân phận của Tiểu Lục ca không tầm thường, thì ra... Lại không tầm thường đến như vậy.”
Sau đó, Tôn Cẩu Tử thở dài một hơi. Hắn nhiệt tình bước tới, vừa ra hiệu cho hai người đang rảnh tay bên cạnh đến giúp dỡ xe máy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230787/chuong-748.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.