“Cuối cùng, ta còn một vấn đề nữa…”
“Trước đây, điều kiện nhận thưởng mà Viện nghiên cứu Nguyệt Thực của chúng ta đưa ra là người có thể cung cấp manh mối liên quan đến phòng thí nghiệm đã trốn thoát có thể nhận được một khoản tiền thưởng hậu hĩnh, nhưng hiện tại, ta gần như đã xử lý xong công việc thu hồi vật thí nghiệm của Viện nghiên cứu.”
“Ta muốn nhận một trăm triệu Liên minh tệ, không quá đáng chứ?”
“…”
“Nhiều sao?”
“Ha ha, thành thật mà nói, ta vẫn nghĩ ta đã đòi ít rồi đấy, vì ta thực sự…”
Cô ta hơi dừng lại giây lát, sau đó mới nói tiếp với vẻ cảm thán:
“Suýt chút nữa bị dọa cho ướt…”
“Cái gì mà chú ý ngôn từ?”
“Khi mặt không bị rạch xước, chân không bị chặt đứt lìa, làn da trắng nõn cũng không chằng chịt những vết sẹo, mà một người phụ nữ xinh đẹp động lòng ngươi như ta lại nói suýt chút nữa mình bị dọa cho tè ra quần, lẽ nào không ảnh hưởng đến hình tượng của ta sao?”
Không biết người ở đầu dây bên kia đã nói gì, vẻ mặt tiến sĩ An dần trở nên lạnh lùng.
Một lúc sau, cô ta đột nhiên lên tiếng:
“Ta có một câu cần phải nói trước, coi như là lời nhắc nhở đối với các ngươi, và cũng là phần bổ sung cho công việc thu hồi vật thí nghiệm số chín: Ta không biết rốt cuộc giáo sư Vương Cảnh Vân đã làm gì, nhưng ta đã đánh giá hắn theo cách của mình. Kết quả cuối cùng chính là: Phần thuộc về con người của hắn, có lẽ ít nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230782/chuong-743.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.