“Sau sự cố Trăng Đỏ, bọn ta đã xây những bức tường cao để bảo vệ mình.”
Tiến sĩ An bật cười, hình như cũng hơi bất lực:
“Nhưng có ai ngờ thực ra bức tường có thể bảo vệ chúng ta lại ở ngay trong tim mỗi người?”
“Không thể dọn sạch vực thẳm, chỉ cần lòng người vẫn còn ác niệm và ham muốn méo mó, nó sẽ luôn tồn tại.”
“Các nhà nghiên cứu luôn thích giải quyết các vấn đề từ nguồn, nhưng đây là vấn đề duy nhất mà chúng ta không thể giải quyết từ nguồn…”
“Trừ khi…”
Nghe thấy hai chữ này, Lục Tân lập tức ngẩng đầu nhìn cô ta với vẻ quan tâm.
Khi thảo luận về những vấn đề gây tuyệt vọng, hai chữ này là có sức hút nhất.
“Trừ khi, trở lại điểm ban đầu…”
Tiến sĩ An chậm rãi quay đầu nhìn Lục Tân và nói:
“Ngươi có biết ba lời tiên tri mà nhà nghiên cứu nhảy xuống từ tòa nhà này để lại trước khi chết là gì không?”
Lục Tân chậm rãi lắc đầu.
Lục Tân mới gia nhập ngành này chưa được bao lâu nên cũng chưa hóng hớt được nhiều drama trong ngành.
Tiến sĩ An hút thật sâu một hơi thuốc.
Không biết vì sao chỉ trong thời gian hút một điếu thuốc, cô ta đã trở nên giống hệt như một người nghiện thuốc lá.
Hay nói cách khác, vì nhắc tới người này, nên tâm trạng của cô ta lập tức chùng xuống:
“Hai câu đầu tiên mà hắn để lại là: Thứ nhất, cùng với sự xuất hiện của biến dị tinh thần, cấu trúc và trật tự xã hội của chúng ta chắc chắn sẽ hứng chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230776/chuong-737.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.