Ánh mắt của nữ tiến sĩ xinh đẹp trở nên cuồng nhiệt, ghé sát vào người Lục Tân, gần như mặt dán mặt.
Ánh mắt Lục Tân lạnh đi. Hắn không trốn, chỉ yên lặng ngồi ở đó, lạnh lùng nhìn gương mặt gần trong gang tấc của cô.
Người cuồng nhiệt – kẻ lãnh đạm, tựa như băng với lửa đang đấu nhau, không biết là băng dập lửa, hay là lửa nấu chảy băng đây.
Nhưng ít nhất thì từ góc độ bên ngoài, nhiệt độ của băng dường như lại hạ xuống một chút rồi.
Không khí bỗng trở nên khá áp lực. Tiến sĩ An không hề có ý định lui bước, Lục Tân cũng không có ý trốn tránh, hai người như đang phân cao thấp với nhau vậy.
...
Qua thật lâu, Lục Tân chậm rãi rút từ trong túi ra một điếu thuốc, “tách” một tiếng, thuốc được châm, làn khói nhẹ bay lên.
Tiến sĩ An đành phải lui về phía sau, ho nhẹ một chút vì sặc.
"Ta không thích cái từ “sáng tạo” được thốt ra từ miệng ngươi, đặc biệt là “được sáng tạo”."
Nếu là ngày thường, vì sự lễ phép, Lục Tân chắc chắn sẽ không hút thuốc trong văn phòng người khác nếu chưa được chủ nhân cho phép.
Nhưng lần này là ngoại lệ, bởi vì người phụ nữ này khi nói chuyện có thói quen dán sát vào mặt người ta.
Xem tình hình hiện tại thì cách này cũng khá hiệu quá đấy, thế là hắn từ tốn nhả ra một ngụm khói, ra chiều suy tư:
“Nhưng quả thật ta cũng muốn biết tại sao các ngươi lại cho rằng ta đang ở giai đoạn ba và có tiềm năng băng qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230768/chuong-729.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.