Lục Tân liền hơi run sợ, quay đầu nhìn lại phía sân cỏ liền thấy có bảy tám khuôn mặt u ám đang nhìn mình.
"Đan Binh......"
Trần Tinh tiến tới vỗ vai Lục Tân.
Lục Tân nói:
"Làm ơn đừng gọi ta bằng cái tên này được không?"
Trần Tinh phản ứng lại, hơi cao giọng:
"Đi thôi, Thằn Lằn."
Lục Tân lập tức yên tâm, đi nhanh về phía trước.
Mấy nhà nghiên cứu đang không vui ở phía sau âm thầm gật đầu, ghi nhớ cái tên này.
..............
Họ đi qua sân cỏ đến trước tòa nhà mà lần trước họ nhìn thấy lúc ngồi trực thăng.
Sau đó Hạ Trùng đăng ký tên rồi quẹt thẻ đưa họ đi vào.
Lúc này Trần Tinh vô cùng bình tĩnh, giống như cô không hề quan tâm đến những gì Lục Tân nói, họ dừng lại nhìn ngắm tòa nhà rồi hỏi:
"Năm ấy thiên tài của viện nghiên cứu đã nhảy từ trên nóc tòa nhà này xuống à?"
Hạ Trùng gật đầu:
"Ta nghe nói, từ dạo đó là cửa sân thượng đều bị khóa lại."
Họ đi vào thang máy lên lầu ba mươi mốt, sau đó Hạ Trùng dẫn họ vào một phòng họp rất rộng.
"Ta đi hỏi thăm một chút, các ngươi ngồi chờ trong đây đi."
Hạ Trùng nói với hai người Trần Tinh và Lục Tân, sau đó đi ra ngoài.
"Vết thương đau lắm hả?"
Thấy Trần Tinh vừa ngồi xuống liền ấn ấn bụng, Lục Tân khẽ nhíu mày vội ân cần hỏi thăm.
Trần Tinh nhìn hắn rồi nói:
"Không sao, ta có thể khiến bản thân không cảm nhận được đau đớn."
"Không cảm nhận được đau đớn không có nghĩa là không bị thương..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230762/chuong-723.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.