“Sức mạnh của nỗi sợ vẫn rất hữu dụng...”
Lục Tân nghĩ thầm trong lòng và nhìn khắp xung quanh.
Thành phố giống như bị bao phủ bởi một tấm lưới khổng lồ, cả thành phố tối sầm lại, tất cả những bóng đen đung đưa trong các góc, chúng bật cười, sợ hãi, gào thét, gầm rú, vùng vẫy. Hàng nghìn bức tượng máu thịt đã vĩnh viễn bị đóng băng vào phút chót.
Ánh trăng đỏ rực chiếu vào người Lục Tân, tạo thành một bóng đen trên mặt đất.
Em gái ôm lấy cánh tay Lục Tân và ngoan ngoan đứng bên cạnh hắn.
Hàng nghìn bức tượng vốn kiêu hãnh đều cúi đầu trước Lục Tân như những phạm nhân.
Lục Tân khẽ thở dài:
“Chỉ tiếc là, hình như ta chỉ chống đỡ được nhiều nhất là vài giây...”
Mặc dù mệt mỏi cực độ, nhưng tâm trạng Lục Tân rất tốt, hắn từ từ ngẩng đầu lên, mặc cho máu chảy ra.
Lục Tân mượn ánh sáng của mặt trăng đỏ để chiêm ngưỡng từng bức tượng trong thành phố này, cảm nhận niềm vui của cha mình khi đi trong bóng tối. Lục Tân đột nhiên có một số suy nghĩ nghịch ngợm, nhìn ra phía sau và nói:
“Dường như người khác đều đặt tên cho những thủ thuật lợi hại...”
“Chúng ta cũng nên như vậy...”
Một nụ cười từ từ hiện trên khuôn mặt Lục Tân:
“Vì vậy, ta quyết định gọi khoảng thời gian hơn ba giây này là: Nhà bếp của địa ngục!”
“...”
Em gái chỉ im lặng nhìn Lục Tân, không lên tiếng.
Lục Tân im lặng, nụ cười trên mặt từ từ biến mất, hắn chậm rãi quay đầu nhìn về một chỗ.
“Quái vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230752/chuong-713.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.