"Vèo vèo vèo..."
Nhưng khi mà những quầng sáng màu lam kia còn chưa tan hết, từ trong đống thịt nát lại vươn ra từng sợi tơ đỏ như máu. Chúng giống hệt như những mạch máu đã được thu nhỏ vô số lần, đồng thời cũng hơi giống sợi tơ máu đã liên kết các bộ phận khi cơ thể bé Mười Chín tách rời, tốc độ lan tràn của những sợi tơ này cực kỳ nhanh, gần nhu chỉ trong chớp mắt đã bao phủ toàn bộ phòng thí nghiệm, hòa hợp với trường sức mạnh tinh thần mà con quái vật kia tỏa ra.
Trong lòng Lục Tân hơi rùng mình, dựa vào độ cong không phù hợp lẽ thường của cơ thể, tránh thoát từng sợi tơ đang vụt tới trước mặt.
Ngẩng đầu nhìn, tâm trạng của hắn hơi trùng xuống, tất cả mọi người trong phòng thí nghiệm này đã thay đổi hoàn toàn.
Dù là nhân viên công tác đã sắp chết não, hay là người đã bị dọa sợ đến phát điên, kể cả vài người ít ỏi vẫn còn giũ được lý trí, thậm chí bao gồm cả Triệu Sĩ Minh bị bắn một phát vào trán, còn có nhân viên vệ sinh bị dọa sợ ngây người... cơ thể của tất cả đều đồng loạt phát sinh biến dị.
Trên người họ bỗng trồi lên từng cục thịt thừa, chúng bò ra khỏi người họ, lần mò về phía đống thịt.
Sau đó, máu thịt của bọn họ bỗng trở nên nhớp nháp, hóa thành chất lỏng. Kế tiếp, loại chất lỏng này như được ai dẫn dắt, nhanh chóng chảy lại gần đống thịt nát của vị ‘thần’ kia.
"Rắc rắc..."
Bằng tốc độ mắt người có thể nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230731/chuong-692.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.