Qua một hồi lâu sau Lục Tân mới nhẹ nhàng thở một hơi.
Hắn cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy cô bé nằm trong ngực mình đã không thấy đâu nữa. Thứ mà hắn đang ôm bây giờ chỉ là một cục máu thịt cô đọng lại như tinh thể mà thôi.
Đây là người có thể hóa trang thành người khác. Mười Chín bé bỏng đã đi rồi. Trong lòng ngực hắn bây giờ chỉ là một con rối mà thôi.
Cô bé vẫn sợ hắn như vậy. Dù sao mình trong mắt cô bé cũng chỉ là một con “quái vật không lồ”.
"Không trách cô bé được."
Qua một hồi lâu Lục Tân mới chậm rãi thở dài một hơi, sau đó đứng lên, nhấc chân đá bay Nhãn Kính Cẩu ra xa mấy mét, cảm xúc được xoa dịu rất nhiều. Hắn quay đầu, nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của em gái thì nhỏ giọng giải thích:
“Mười Chín đang rất sợ."
Em gái ra sức gật đầu, nhỏ giọng đáp lại:
“Lá gan của nó vẫn luôn nhỏ nhất mà."
Lục Tân gật đầu, nhìn về phía trước.
...
"Hắn.... Hắn rốt cuộc là ai?"
Tới tận lúc này cảm giác áp lực đè nặng trên cơ thể những người xung quanh mới giảm bớt đoi chút.
Có khoảnh khắc, họ nhìn Lục Tân đang ôm cô bé mặc váy trắng như thể một quả bom ô nhiễm có cường độ tinh thần không xác định.
Trong mắt dị biến giả, cảm xúc đáng sợ bộc phát ra từ người Lục Tân mà họ cảm nhận được lúc đó không khác gì người thường khi nhìn thấy một trăm ký thuốc nổ TNT được đặt ngay trước mặt, hơn nữa ngòi nổ còn đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230713/chuong-674.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.