Thằn Lằn hít một hơi rồi nở nụ cười tươi:
“Hơi thở tươi mát của mấy cô em thiếu nữ....”
Lục Tân thì chậm rãi lắc đầu:
“Mùi mốc, mùi cỏ, mùi rỉ sét... và mùi thối!”
Bỗng nhiên họ mở mắt rồi nhìn nhau với vẻ khó hiểu.
Cùng nhắm mắt lại nhưng hai người lại cảm nhận được mùi vị hoàn toàn khác nhau...
“Đây chính là nhược điểm và cũng là điểm mấu chốt ở thế giới này.”
Trần Tinh nghiêm túc:
“Thực ra nó không hề bóp méo ngũ cảm của ngươi một cách chính xác, chỉ là nó khiến những gì ngươi thấy trở nên quá chân thật, nên ngũ cảm của ngươi sẽ tự động phối hợp theo những gì ngươi nhìn thấy. Ví dụ ngươi nhìn thấy một miếng bánh ngọt, dù chỉ là nhìn thôi chứ không ngửi được nhưng ngươi sẽ cảm giác bản thân giống như đang ngửi thấy mùi của bơ vậy.”
“Vì Thằn Lằn là một tên không có đầu óc nên mới bị mấy cô gái mơn mởn trong thành phố này quyến rũ.”
“Khi hắn nhìn thấy mấy cô gái đó liền tự mình bổ sung mùi hương, nhan săc, chi tiết vân vân...”
“Đan Binh....”
Cô liếc nhìn Lục Tân một cái:
“Hiển nhiên biểu hiện của Đan Binh thì tốt hơn được chút.”
Lục Tân cảm thấy có chút vui sướng, sao tự nhiên lãnh đạo lại đột ngột khen hắn như vậy chứ? “Nói cách khác thì mấy em gái này là do não ta tự tạo ra à?”
Thằn Lằn không hề cảm thấy xấu hổ, hắn còn nhắm mắt, nhìn về phía bên đường rồi thầm nói:
“Vậy sao các em còn mặc quần áo chứ?”
Trần Tinh phớt lờ hắn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230687/chuong-648.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.