Ông ta hít thở sâu vài hơi mới khiến cho bản thân trở nên trấn tĩnh, rồi ngẩng đầu nhìn Trần Huân:
“Ta có thể giúp ngươi.”
Ông ta ngừng giây lát rồi lại nghiến răng nhìn thẳng vào mắt Trần Huân:
“Nhưng ta muốn ngươi đồng ý với ta, nếu kế hoạch của ngươi thành công, thì ta phải có tên trong danh sách những người chủ trì của thí nghiệm này, còn nếu kế hoạch của ngươi thất bại, thì ta…”
Ông ta chậm rãi nói:
“Bị ép buộc…”
Trần Huân mỉm cười:
“Vốn là như vậy, đây là phép lịch sự mà Hắc Thai Trác nên có.”
Triệu Sĩ Minh gật đầu và chìa bàn tay về phía Trần Huân.
Hai người bắt tay nhau và nhìn nhau với một nụ cười chân thành.
“Hợp tác vui vẻ!”
Sau đó, họ tách ra và sải bước đến những chỗ khác nhau.
…
“Thành phố này trông hơi đáng sợ …”
Ba người Lục Tân, Trần Tinh và Thằn Lằn bước qua hàng dây phong toả, tiến vào thành phố bị bỏ hoang phía trước. Sau khi cân nhắc những nguy hiểm có thể xảy ra bên trong thành phố, họ đã cho phong tỏa những khu vực ngoại thành trong vòng bán kính ba dặm.
Họ tiến về phía trước, lập tức cảm nhận được một bầu không khí âm u khó tả bên trong thành phố.
Có lẽ là do trời hôm nay nhiều mây, tầng mây đen dày đặc như đang đè bầu trời xuống bên dưới, trông nó giống như đang bị treo lơ lửng giữa thành phố.
Thành phố này rất lớn, bên trong có những tòa nhà cao tầng đổ nát giống như nhiều thành phố bị bỏ hoang khác. Nhìn chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230678/chuong-639.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.