"Là người mất trí."
Hạ Trùng sửa lại lời hắn, rồi nói:
“Thật ra việc nghiên cứu và chữa trị người mất trí vẫn luôn được tiến hành kể từ sau khi sự kiện Trăng Máu xảy ra, bất kể là phía chính phủ hay là một số tổ chức phi chính phủ. Sau khi sự kiện Trăng máu xảy ra, ý kiến của mọi người được chia ra làm hai hướng chính. Một là muốn chữa trị cho những người mất trí, biến họ trở về như bình thường, hướng còn lại là muốn tiêu diệt chúng.
Với tình hình hiện tại, do thế cục ép buộc mà phương hướng sau đã nhận được đồng thuận nhiều hơn.
Nhưng đối với công tác nghiên cứu và chữa trị người mất trí, không một bên nào dám lơ là. Cả Liên Minh lẫn viện nghiên cứu đều rất ủng hộ nghiên cứu này. Và phương hướng nghiên cứu mà họ ủng hộ là tìm ra phương pháp chữa khỏi cho những người đó. Nhưng điều khiến mọi người thất vọng là có rất nhiều tổ chức và cơ quan lại ra sức nghiên cứu xem làm thế nào để không chế được những người mất trí đó, biến họ trở thành vũ khí sống.
Bởi vì chúng ta đã nhận ra từ sớm rằng bất kể là súc chịu đựng, thể lực, khả năng nhịn đau hay thậm chí là năng lực tự lành của những người mất trí này đều vượt xa hơn hẳn người thường. Nếu có thể dạy cho chúng biết nghe lời, biết phục tùng, biết sử dụng vũ khí, vậy…”
Cô hơi ngừng lại vài giây rồi mới nói tiếp:
“Chúng sẽ trở thành những chiến sĩ tốt nhất!"
Khi nói đến đây, biểu cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230659/chuong-620.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.