“Vậy, ta đi trước đây, tạm biệt...”
Tận đến lúc lấy lại được thắt lưng và cái túi lớn chứa đủ mọi loại vật phẩm tùy thân của mình, cất tiếng chào tạm biệt với mấy vị cai ngục còn ngơ ngác như đang chìm trong giấc mộng kia, sau đó cất bước theo đuôi Trần Tinh rời khỏi trại tạm giam, Lục Tân vẫn cảm thấy mọi chuyện thật khó tin.
Không phải đã nói hắn sẽ rục thây trong tù cả đời ư, tại sao Trần Tinh mới nói mấy câu mà hắn đã được thả ra rồi? Hơn nữa, càng nghĩ càng thấy cách xử lý của Trần Tinh chẳng có chút vấn đề gì, tất cả đều rất hợp lý hợp tình cũng như hợp pháp...
“Phành phạch...”
Sau khi theo chân Trần Tinh ngồi lên xe, cả hai nhanh chóng tiến vào một khu đất trống rộng lớn, đập vào mắt là một chiếc trực thăng đang đậu trên sân cỏ.
Mấy người lính và vài vị mặc vest cùng Trần Tinh vào trại giam đón Lục Tân ra tiễn hai người tới đây thì dừng lại. Sau khi Trần Tinh bắt tay cảm ơn họ xong thì xoay người dẫn Lục Tân dẫm lên sân cỏ, khom lưng chui vào buồng lái của trực thăng.
“Ha ha ha, tiểu đội trưởng thân ái của ta, đã lâu không gặp...”
Lục Tân vừa chui vào trực thăng đã nhận được ngay một cái ôm to bự, sau khi đẩy đối phương ra mới biết đó là Thằn Lằn.
Hắn mặc một bộ võ phục, tóc được chải chuốt kĩ càng, không biết dùng cái gì mà trông bóng loáng, mặt mày nhiệt tình đón tiếp mình.
Bên cạnh đó, trong buồng máy bay còn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230657/chuong-618.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.