Trong tiếng bàn tán đầy hoang mang và sợ hãi kia, Lục Tân im lặng một hồi lâu, xương cốt hắn phát ra tiếng răng rắc. Hắn chui ra khỏi lan can rồi tìm dọc theo hành lang, đến trước cánh cửa đầu tiên thì thấy những cảnh sát đã không còn ở đó, cửa sắt vẫn khóa chặt, tiếng súng và tiếng la hét bên ngoài càng lúc càng dày đặc. Lục Tân còn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.
Cửa sắt bị khóa, Lục Tân do dự giây lát rồi duỗi tay về phía trước.
Lục Tân khoét một lỗ ở vị trí ổ khóa của cánh cửa, rồi mở cửa bước ra ngoài.
Vừa rẽ vào một ngã rẽ, Lục Tân liền nhìn thấy một vài nhân viên cảnh sát đang sợ hãi hét lên và chạy trốn, sau lưng bọn họ là một vài con quái vật với thân thể cồng kềnh đang chậm rãi di chuyển, trên thân thể chúng có đến mấy cái miệng đang phát ra tiếng khóc của trẻ sơ sinh.
“Đó là cái gì?”
Lục Tân nhíu chặt lông mày, cảm thấy những thứ này hơi giống với những kẻ điên giai đoạn thứ hai mà hắn đã gặp ở thị trấn Bạch Tháp.
Tuy nhiên, dường như những con quái vật này không ổn định lắm.
“Đừng hốt hoảng!”
Lục Tân vừa thấp giọng quát, vừa giật lấy một khẩu súng từ một tên lính gác.
“Pằng!” “Pằng!”
Viên đạn bắn chính xác vào đầu con quái vật, nổ tung thành một bông hoa máu.
Tuy nhiên, ở một mức độ nào đó, những phát súng như thế này gần như không gây nguy hiểm đến tính mạng của những con quái vật giống như chất nhầy này.
Chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230654/chuong-615.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.