Lục Tân đứng lên, kéo quần lại đàng hoàng, lắc nhẹ người một cái rồi lại chui trở lại phòng giam của mình.
"Cái này không thể trách ta."
Lục Tân làm như mình vô tội mà phân bua: "Ta rất ngoan ngoãn ở trong phòng giam, mấy người này cứ mắng ta, lúc đầu ta không để ý tới, không ngờ tên kia lại còn rút giày chọi ta, đương nhiên ta phải đánh trả."
Nói xong nắm chặt tay, biểu tình hung dữ.
Người kia thấy những lỗ to nhỏ trên song sắt, chợt nhớ tới lời của quản giáo lúc trước liền run rẩy.
Một hồi sau mới miễn cưỡng trả lời: "Được rồi..."
Hắn nói xong còn lo lắng nhìn về phía đám kia hỏi: "Hắn chết chưa?"
Một đám tù nhân đứng đấy đồng thời lắc đầu.
"Được rồi..."
Người kia đã yên tâm, chuyển cơm vào cho Lục Tân còn nói một câu: "Có chuyện thì gọi ta."
"Đã biết."
Lục Tân thành thật gật đầu, nhận bữa tối xong thì leo lên giường chậm rãi tận hưởng bữa tối.
Mùi từ miếng đùi gà rất thơm, tỏa ra ấm áp hết cả trại giam.
...
Lục Tân nuốt nước miếng sau khi đã ăn đến hạt cơm cuối cũng trong hộp, sau đó ngồi trên giường đốt một điếu thuốc, chầm chậm phun ra một vòng khói, có hơi kinh ngạc nhìn vòng khói kia, thuốc nhờ người kia mua thế mà lại rất ổn.
Mặc dù so với thuốc mà tổng giám đưa cho có chút không bằng, nhưng so với những hãng khác thì đã tốt hơn nhiều rồi.
Hắn ăn no rồi hút thuốc rồi mới nghĩ đến việc chính.
Ví dụ như là vấn đề giữa hắn và cha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230650/chuong-611.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.