Lục Tân cúi đầu, liếc nhìn cái bóng, thực ra trong lòng hắn có chút nhẹ nhõm. Bởi vì lúc hắn buông lỏng trói buộc khi nãy, cha hắn thật ra đã có cơ hội rời đi, nhưng ông lại không làm thế. Lục Tân cũng cảm nhận được ông ấy không hề do dự mà làm vậy, bỗng nhiên hắn cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp, nhưng lúc mở miệng nói chuyện, Lục Tân vẫn xấu xa chọc ngoáy:
"Ngươi như vậy mà lại để một tên chạy thoát…”
“…À không, hai tên.”
"Đều tại ngươi, cái tên phế vật này. “
Cái bóng đột nhiên vùng vẫy, hắn tức giận nói:
"Nếu ngươi thả ta ra sớm một chút, bọn hắn sẽ không chạy mất, ngươi cũng sẽ không bị thương. À không, bọn hắn căn bản cũng không dám trêu chọc đến ngươi. Bây giờ ngươi thành ra thế này, là do ngươi tự chuốc lấy. “
"Trốn tránh trách nhiệm như vậy không tốt đâu a…”
Thấy cha mình tức giận như vậy, tâm trạng Lục Tân đột nhiên tốt hơn rất nhiều. Hắc liếc nhìn cái bóng, ra vẻ vô tội rồi nói:
"Vừa rồi là do chính ngươi động thủ mà. Ta còn tưởng ngươi rất lợi hại, không ngờ ngươi lại không giết thằng nhóc mắt to đáng yêu kia, mà khi tiếng khóc vang lên, ta còn thấy ngươi bị người khác trực tiếp đánh bật ra ngoài, cái này... "
Nói xong, Lục Tân lập tức ngậm miệng lại. Hắn phát hiện cái bóng đột nhiên lan rộng ra, cha hắn thực sự tức giận rồi.
Cảm xúc tiêu cực mạnh mẽ lập tức ập đến bên trong tâm trí Lục Tân, hắn lờ mờ nghe thấy tiếng đập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230634/chuong-595.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.