“Rắc…”
Viên đạn méo mó, biến thành sắt vụn.
Trong đầu Lục Tân trong nháy mắt xuất hiện rất nhiều suy nghĩ tiêu cực.
Trong đó phần lớn xuất phát từ sự phàn nàn của cha, hắn đang trách bản thân tại sao lại vô dụng như vậy, vậy mà lại để cho đối phương biết được mục đích của mình.
Người đàn ông mặc vest kia xác định bản thân không muốn làm hại đến bà chủ nên mới đạp lên mông bà chủ tránh khỏi sự công kích của cái bóng, lại dùng súng ép cái bóng quay lại giải cứu. Cảm giác bị động này, thật quá khó chịu rồi, không thể chịu được…
Lúc suy nghĩ này xuất hiện, sau lưng Lục Tân phát ra hai âm thanh.
Một là âm thanh viên đạn bắn vào tường do người đàn ông mặc vest kia bắn.
Hai là thứ âm thanh lốp ba lốp bốp, tiếng vặn bẻ xương cốt kỳ lạ truyền ra từ căn phòng có giường ghép lớn.
Lục Tân trong nháy mắt quay đầu lại, liền nhìn thấy một mảng màu đỏ chói mắt.
Đông thời ngửi thấy mùi máu tanh.
Đó là vô số xúc tu thoạt nhìn như tuôn ra người từ con quái vật toàn thân mọc đầy các loại xúc tu, tựa một con bạch tuộc đỏ như máu trong chốc lát xông thẳng đến trước người hắn, xúc tu khổng lồ đã quấn vào người Lục Tân trước lúc hắn kịp phản ứng, cảm giác lạnh lẽo kì lạ mà trông không tràn vào trong đầu Lục Tân khiến hắn như bị nuốt chửng…
Trong lòng hắn tuôn ra loại cảm giác bị cả thế giới lãng quên.
Giống như buổi hoàng hôn lúc nắng chiều xuống đằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230627/chuong-588.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.