“Thứ ba, ngươi đã mất thời gian từ chiều đến tối với ta nhưng vẫn không làm gì được ta, ngươi giống như một kẻ nhát gan rụt rè và sợ hãi. Hồi chiều, ta đã ở trong căn phòng sát vách đợi ngươi lâu như vậy, cũng không thấy ngươi đến tìm ta, điều này cho thấy, thực ra ngươi cực kỳ sợ ta?”
“…”
“Nếu đúng như vậy thì mọi chuyện đã trở nên đơn giản.”
Nói đến đây, Lục Tân mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó lấy ra ba điếu thuốc có đầu lọc màu vàng kim cuối cùng từ trong chiếc hộp sắt màu đen trong túi, hắn ném cho Tiểu Chu một điếu, Tôn Cẩu Tử một điếu, rồi từ từ châm lửa cho điếu cuối cùng, khóe miệng hắn cũng hơi nhếch lên với một góc độ kỳ lạ, hắn khẽ nói:
“Sao ta phải đi tìm ngươi làm gì? Ta chỉ cần biết ngươi đang ở trong căn phòng này là đủ.”
“Ta sẽ canh giữ ở cửa, không để cho ngươi có cơ hội rời đi.”
“Tin ta đi.”
“Dù ngươi đi lướt qua bên cạnh ta để ra ngoài, hay là đập vỡ cửa sổ để chạy trốn, ta đều phát hiện ra ngươi.”
Lục Tân dừng lại giây lát rồi mỉm cười rạng rỡ, nhưng giọng nói của hắn lại hơi đáng sợ:
“Giây phút đó, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã sinh ra trên đời…”
…
Bầu không khí bỗng trở nên vô cùng áp lực.
Khi nói ra những lời đó, thái độ của Lục Tân vẫn rất bình tĩnh, giọng điệu cũng giống hệt như ngày thường. Nhưng, có thể vì khi thốt ra những lời này, biểu cảm trên mặt hắn quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230623/chuong-584.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.