Tiểu Chu nói xong bèn liếc nhìn Lục Tân với vẻ mong đợi:
“Tiểu Lục ca, cho ta ngủ chung một giường với ngươi được không?”
Lục Tân cũng vừa ăn một bát mì thịt lợn, hắn vừa tắm rửa xong và bước ra khỏi nhà vệ sinh. Nghe Tiểu Chu nói vậy, hắn hơi lúng túng.
“Không được.”
Lục Tân khéo léo từ chối Tiểu Chu, sau đó cầm chiếc túi của mình rồi ra ngoài.
Mặc dù mới tám chín giờ đêm, nhưng khách sạn ô tô này đã rất yên tĩnh.
Bây giờ, đám tài xế già hoặc là đã ăn cơm xong, chạy đi gội đầu cho đỡ mệt, hoặc là đã nghỉ ngơi.
Sau khi chắc chắn xung quanh không có ai, Lục Tân mới gọi vào số điện thoại mà Hàn Băng đã nói với hắn trước đó.
“Xin chào, cửa hàng thú cưng Cánh Diều Xanh xin nghe…”
Đầu dây bên kia nhanh chóng vang lên một giọng đàn ông vô cùng bình tĩnh và dễ nghe.
Lục Tân dựa vào ám hiệu mà Hàn Băng đã cho hắn biết trước khi hắn rời khỏi Thanh Cảng rồi đè thấp giọng và nói:
“Chỗ các ngươi có mèo không? Loại mèo không rụng lông ấy.”
Đối phương im lặng giây lát rồi hỏi lại:
“Một con mèo đạt tiêu chuẩn sao có thể không rụng lông?”
Lục Tân hỏi lại:
“Người nghiêm túc ai lại nuôi mèo bị rụng lông bao giờ?”
Đối phương trả lời:
“Mèo càng đạt tiêu chuẩn thì càng rụng lông.”
Lục Tân hỏi lại:
“Ý ngươi là ta không đủ nghiêm túc ư?”
Đầu dây bên kia im lặng giây lát, sau đó đối phương đổi giọng hỏi lại:
“Ngươi có phải là Đan Binh tiên sinh không?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230606/chuong-567.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.