“Chỉ…Chỉ vậy thôi sao?”
Lão Chu cảm thấy có gì đó không đúng.
Ông ta có cảm giác những gì Lục Tân vừa nói không mấy liên quan tới cảnh tượng đẫm máu ở đây…Nhưng ông ta không biết phải bắt đầu hỏi từ đâu.
…
“Vấn đề tạm thời đã được giải quyết!”
“Mau giết sạch những kẻ điên còn lại rồi đánh xe ra ngoài…”
Cùng lúc này, trưởng đoàn bị tiếng hét của họ làm cho tỉnh táo trở lại, cô ta ra lệnh với giọng khàn đặc.
Không cần trưởng đoàn nhắc nhở, họ vội dìu Trưởng đoàn lên ghế sau một chiếc mô tô, cắt một người lái xe đưa cô ta rời khỏi thị trấn này.
Ngoài ra, cũng có người lao đến và muốn lái chiếc mô tô của Lục Tân.
“Đừng…”
Lục Tân vội từ chối, bày tỏ bây giờ mình không cần hưởng đãi ngộ của một thương binh.
Vì muốn tự lái xe, hắn đã bước lên xe, liếc nhìn hiện trường đẫm máu này lần cuối rồi tạch tạch tạch lái xe chạy theo phía sau họ.
Lục Tân đã nhìn thấy sự hỗn loạn trên đường ra khỏi thị trấn.
Rất nhiều xác chết nằm la liệt trên mặt đất, tất cả đều do những kẻ điên để lại trước đó.
Trong số những người xấu số kia, có một số người bị đè bẹp đầu. Có những vệt máu bắn lên những tòa nhà hoặc trụ điện gần đó, một số người đang ôm nhau, cơ thể của cả hai đều bị cắn nát. Một số người đi lang thang trong vô thức, một số người đang ngồi thất thần bên vệ đường.
Hắn không thể xác định có bao nhiêu kẻ điên trong thành phố, theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230594/chuong-555.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.