“Các ngươi đừng có con m* nó nói vớ vẩn nữa.”
Giữa những tiếng la hét ầm ĩ, trưởng đoàn lạnh lùng mắng một câu, dọa cho ai nấy đều sợ hãi im bặt.
“Các ngươi nghe ta nói đây, bây giờ thật sự không còn cách nào khác.”
Trưởng đoàn chậm rãi nói:
“Nếu những kẻ điên đồng loạt xông vào, mọi người đều phải chết, chẳng thà liều một phen...”
“Nhưng nếu tất cả mọi người cùng xông ra ngoài, khi thật sự xảy ra chuyện, đến lúc đó hối hận cũng không cứu vãn được gì.”
“Cho nên, ta sẽ đi với hắn qua bên đó để giải quyết, các ngươi hãy đợi ở đây, khi có cơ hội thì phải nhanh chóng xông ra ngoài...”
“...”
Nói đến đây, Trưởng đoàn nhíu chặt lông mày,
Trong khi nói chuyện, cô ấy cau mày, nhanh chóng cân nhắc tất cả mọi việc:
“Nếu có thể thoát khỏi nơi này, các ngươi phải lập tức bằng mọi cách tìm đến những thành phố Cao Tường xung quanh, thậm chí là các đoàn kỵ sĩ, tóm lại là phải bằng mọi cách truyền tin này cho tất cả mọi người...”
“Thị trấn Bạch Tháp có rất nhiều kẻ điên, đây là một vấn đề lớn...”
“Cho dù kẻ nuôi những kẻ điên này là ai, hắn cũng không bao giờ muốn tin tức này lộ ra, dù thế nào chúng ta cũng phải truyền tin này ra bên ngoài...”
“Chỉ cần thông tin này được truyền ra ngoài, sẽ có thể trả thù cho ta và các anh em đã bỏ mạng ở đây...”
“...”
Trưởng đoàn vừa nói xong, hai người tùy tùng cũng quấn xong băng keo quanh người cô ta. Có lẽ xuất phát từ tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230580/chuong-541.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.